"Em quên trước đây có người tặng một con chó cảnh cấp độ đi thi đấu à, nó chê lông chó dính vào váy, suýt chút nữa đá chết con chó con người ta..."
Sau đó, khi thấy Bối Bối lấy mình ra so sánh với chó, mặt Kim Phú Xuyên đen kịt lại.
Tiền Hồng Lợi ngồi bên cạnh suýt chút nữa bật cười thành tiếng, phải cố gồng lắm mới nhịn lại được.
Nhìn Bối Bối cười đùa hớn hở trên con đường làng đầy bụi bặm, cả hai vợ chồng đều cạn lời, chẳng biết phải phản ứng thế nào cho phải!
【Ha ha ha, sếp Kim bị đem ra so sánh với Đại Hoàng luôn, đúng là uất ức thật, uổng công cưng chiều con gái bấy lâu!】
【Sếp Kim rơi vào trầm tư: Mình vung tiền giáo dục con thất bại rồi sao? Lẽ nào niềm vui thực sự không tốn tiền?】
【Bối Bối: Bố mình không nghe lời bằng Đại Hoàng, sau này không cần bố nữa, nuôi một con chó là được rồi!】
【Chứng tỏ bản chất Bối Bối không xấu, chỉ là bị chiều sinh hư thôi, cần phải có Anh chàng buông xuôi dùng ma pháp đánh bại ma pháp thế này!】
【...】
Lâm Nhàn chắp tay sau lưng, thong thả đi dạo phía trước.
Đại Hoàng kéo Bối Bối đang ngồi trên xe lắc, không nhanh không chậm cất bước theo sau.Vừa ra đến đầu làng, một màn quen thuộc lại diễn ra!
"Cạp... cạp cạp!"
Con ngỗng trắng to đùng với cái cổ dài ngoằng không biết từ góc nào lại lao ra, kêu váng lên nhắm thẳng vào Bối Bối!
"Á á á! Đại Hoàng chạy mau! Nó lại ra mổ tao kìa!"
Bối Bối sợ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, vội giục Đại Hoàng mau chạy.
Con ngỗng trắng vỗ cánh phành phạch, hùng hổ lao tới.
Nào ngờ, Đại Hoàng không hề bỏ chạy.
Chỉ thấy nó ngoắt đầu lại, hạ thấp trọng tâm, cổ họng phát ra tiếng "gừ gừ" trầm đục đầy đe dọa, chắn ngay trước mặt Bối Bối.
Con ngỗng trắng từ từ khựng lại, kêu lên hai tiếng không cam lòng, rồi hậm hực quay ngoắt sang hướng khác, lững thững bỏ đi chỗ khác chơi.
Nguy hiểm đã qua!
Bối Bối hai mắt sáng rực nhìn Đại Hoàng, mừng rỡ reo lên: "Đại Hoàng! Mày siêu quá đi! Về nhà tao sẽ cho mày ăn một bữa hoành tráng! Cho mày ăn bánh kem của tao luôn!"
"Dẹp đi, cái bánh kem của nhóc ngọt khé cả cổ chó, thà cho nó hai khúc xương dính thịt còn hơn!"
Lâm Nhàn đi phía trước ngoái đầu lại: "Đại Hoàng, theo tao."
"Gâu gâu gâu!"
Đại Hoàng xoay một vòng, kéo chiếc xe lắc tiếp tục đi tới.
"Hứ! Cần gì chú lo!"
Bối Bối bĩu môi cãi lại, rồi lén cười, vuốt ve đuôi Đại Hoàng: "Đại Hoàng, cảm ơn mày nha~"
【Bác ngỗng bảo vệ ngã ngựa rồi! Đội trưởng Đại Hoàng oách xà lách quá! Kỹ năng hộ chủ MAX!】
【Bối Bối: Khoảnh khắc ấy, hình bóng Đại Hoàng trong lòng tôi cao tới hai mét tám!】
【Đúng là chú chó trong mơ, con "Labra-lợn" nhà tôi chạy còn không nhanh bằng tôi, đúng là con chó vô dụng!】
【...】
Hai người một chó tiếp tục đi dọc theo con đường đất thôn quê, tới bên cạnh một ruộng ngô rộng lớn.
Bối Bối tò mò nhìn đông ngó tây, chỉ vào ruộng ngô ven đường mọc cao hơn cả người mình, hỏi: "Đây là rau gì thế chú?"
"Đây là mía, nhóc có ăn không?"
Lâm Nhàn cười cười, chỉ vào ruộng ngô.
"Thật không ạ?"
Thấy Lâm Nhàn cười, Bối Bối liền cảm thấy có gì đó sai sai. Cô bé tiến lên bẻ gập một thân cây ngô xuống ngó nghiêng.
"Thật mà, nhóc nếm thử xem. Mía chẳng phải cũng tròn tròn, chia thành từng đốt thế này sao."
Lâm Nhàn chỉ vào thân cây ngô: "Nếm thử đi, mía xanh ngọt lắm đấy."
Bối Bối bán tín bán nghi, bóc lá ra, chọn chỗ sạch sẽ khẽ cắn một miếng.
"Phì phì phì! Đồ đáng ghét! Đây đâu phải là mía!"
Bối Bối nhổ phì phì mấy cái, ngước lên nhìn thấy bắp ngô mọc trên thân cây mới nhận ra đây là thứ gì.
Nói xong, Bối Bối tiện tay ném luôn bắp ngô trở lại ruộng, rồi phủi phủi bụi đất trên tay.
"Ây ây ây, nhóc vứt xuống ruộng làm gì? Nhặt lên!"
Lâm Nhàn chỉ vào bắp ngô dưới đất: "Bẻ thêm mấy bắp nữa đi, trưa nay luộc ăn."
Bối Bối lắc đầu nguầy nguậy: "Bẩn lắm, cháu không lấy đâu!"
"Hửm?"
Lâm Nhàn trừng mắt: "Thế chú dẫn Đại Hoàng về đây, nhóc tự ở lại mà chơi nhé?"
Bối Bối nhìn ruộng ngô cao vút và con đường nhỏ vắng tanh, hoàn toàn không biết phải đi hướng nào.
"Cháu bẻ, cháu bẻ là được chứ gì?"
Bối Bối bĩu môi, lủi thủi đi vào ruộng nhặt bắp ngô về.
Cô bé không dám đánh cược xem "trong súng của Lâm Nhàn có đạn hay không", bài học xương máu trước đó đã quá nhiều rồi.
"Bẻ khoảng bốn năm bắp đi, đủ ăn rồi."
Lâm Nhàn đút hai tay vào túi quần, đứng nhìn Bối Bối hì hục làm.
Đúng lúc này.
Một cậu thiếu niên mười mấy tuổi từ trong ruộng chui ra, lớn tiếng quát: "Ai đấy? Làm cái gì thế? Ăn trộm ngô nhà tao à?""Á?!"
Bối Bối giật nảy mình rụt tay lại, vội vàng vứt tắp bắp ngô đi.
"Con bé trộm đấy, không liên quan gì đến tôi đâu."
Lâm Nhàn giơ cả hai tay lên, hất cằm về phía Bối Bối.
"Hả? Không phải... cháu... cháu không có, là... là tên xấu xa này bảo cháu bẻ mà!"
Bối Bối cuống quýt cả lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giải thích lộn xộn không thành câu.
"Chính là nhóc, anh nhìn thấy rõ ràng rồi!"
Cậu thiếu niên quay đầu hét vọng vào trong ruộng: "Mẹ ơi! Có người trộm ngô nhà mình!"
"Em... em đền tiền cho anh, bố em nhiều tiền lắm... Đúng rồi, chuyển khoản!"
Bối Bối sợ sắp khóc đến nơi, sao tự dưng lại biến thành kẻ trộm thế này.
Cậu thiếu niên định nói tiếp thì một người phụ nữ trùm khăn hoa từ phía sau đi tới, liếc mắt cái đã nhận ra Lâm Nhàn.
"Ây da! Thím cứ tưởng là ai, hóa ra là Nhàn à!"
Lâm Nhàn mỉm cười gật đầu: "Thím Lưu đang bận tay à!"
Người phụ nữ này chính là vợ của chú Lưu - người hôm trước chở dưa hấu bị nổ lốp xe, hai nhà cũng coi như chỗ quen biết.
"Đây là chú Lâm của con đấy, đi học xa nhà riết rồi người trong làng cũng chẳng nhận ra ai nữa."
Thím Lưu trách yêu cậu con trai.
Cậu thiếu niên cúi đầu chào: "Cháu chào chú Lâm ạ."
"Không sao, năm nay lên đại học rồi đúng không? Cố gắng lên nhé!"
Lâm Nhàn cười động viên một câu, thím Lưu nghe vậy thì vui vẻ cười tít cả mắt, nếp nhăn nơi khóe mắt xô hết cả lại.
"Đây là cô bé đổi chỗ với Thần Thần nhà mình đấy à? Chao ôi, trẻ con thành phố da dẻ trắng trẻo thật đấy! Trông cứ như búp bê trong tranh Tết ấy!"
Thím Lưu cười khen Bối Bối một câu: "Cháu muốn ăn ngô thì cứ bẻ thêm đi, tầm này ngô đang non và ngọt nước lắm!"
Nói xong, thím Lưu chủ động bước tới, thoăn thoắt bẻ bốn năm bắp ngô rồi dúi thẳng vào lòng Bối Bối.
Bối Bối ôm đống ngô, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
Nhìn cảnh tượng từ "hiện trường bắt trộm" trong nháy mắt biến thành "hàng xóm láng giềng hỏi thăm nhau", cái đầu nhỏ của cô bé vẫn chưa load kịp.
"Đủ rồi, đủ rồi thím ơi! Nhiều quá ăn không hết đâu!"
Lâm Nhàn thấy thím Lưu định bẻ tiếp liền vội vàng giơ tay cản lại.
"Lúc nào rảnh cháu nhớ qua nhà thím chơi nhé, chú Lưu nhà cháu đợt này cũng coi như được nhờ vả cháu nhiều."
Thím Lưu cười vỗ vai Lâm Nhàn, nhìn là biết bà đang rất vui, chắc chắn là đã lo xong tiền học phí cho con trai rồi.
"Nhất định rồi ạ, cháu xin phép về trước đây."
Lâm Nhàn không biết moi đâu ra một chiếc túi nilon, bỏ ngô vào rồi đưa cho Bối Bối xách.
【Bây giờ nhìn Bối Bối ngày càng giống gái quê rồi, may mà có quần áo mới gửi đến, không thì lấm lem hết cả.】
【"Em đền tiền cho anh" - cách giải quyết của đại tiểu thư quả nhiên thật mộc mạc và giản dị!】
【Cuối cùng Bối Bối cũng được tiếp xúc với một thế giới nằm ngoài tiền bạc và quy tắc, trải nghiệm này đúng là ngàn vàng khó mua.】
【Cái này hơi quá tầm với Bối Bối rồi, ở khu biệt thự làm gì có hàng xóm láng giềng kiểu này, cô bé không hiểu được tình cảm này đâu.】
【Hàng xóm thời xưa là mấy thế hệ sống cùng nhau, thân thiết với nhau lắm, đúng kiểu bán anh em xa mua láng giềng gần mà.】
【...】



